Hôm nay là một ngày di chuyển khá đặc biệt. Từ Dương Đông, mình chạy xe về phía Lẻn Cây Thông với đủ loại cây chất phía sau, cảm giác như đang mang cả một khu vườn nhỏ đi khai hoang vậy.
Chuyến đi lần này có 2 cây chuối mới. Một cây chuối già hương được xin từ tịnh xá, nhìn đơn giản nhưng lại mang cảm giác rất yên bình. Cây còn lại là chuối tiêu, hy vọng sau này sẽ cho những buồng chuối ngọt đúng kiểu vườn quê.
Ngoài chuối còn có hơn 10 cây mía lau được mang về trồng dọc khu đất để tạo bóng mát và giữ nét hoang sơ tự nhiên. Đặc biệt còn có 2 cây mía thanh diệu — giống mía mình khá thích vì thân đẹp và vị ngọt thanh. Thêm vào đó là cây gừng cùng nhiều loại cây nhỏ khác đang bắt đầu có mặt trong khu vườn.
Lúc bắt đầu trồng mới thấy phần khó nhất không phải mang cây đi xa, mà là dọn từng khoảng đất nhỏ giữa đám cỏ mọc dày. Vừa nhổ cỏ, vừa đào đất dưới cái nắng chiều khá gắt nhưng đổi lại cảm giác rất đã khi từng cây được đặt xuống đất. May mắn là vẫn còn nước mưa hứng sẵn nên có thể tưới cho từng gốc cây ngay sau khi trồng. Mùi đất ướt sau khi tưới hòa với mùi cỏ và lá cây tạo cảm giác rất yên bình, kiểu mà ở thành phố khó tìm được.
Mỗi lần mang cây về trồng không chỉ là thêm một loại cây mới, mà còn giống như thêm một câu chuyện nhỏ cho mảnh đất này. Có cây được xin, có cây được tặng, có cây mang từ xa về. Tất cả dần biến khu đất giữa thiên nhiên thành một nơi sống chậm đúng nghĩa.
Hy vọng vài tháng nữa quay lại nhìn, nơi này sẽ xanh hơn, mát hơn và đầy tiếng gió thổi qua những hàng chuối, mía lau và cây cối đang lớn lên từng ngày.




